1. Phía Nam biên giới - những mơ mộng mà thực tế khi thấy được làm người ta thất vọng. Phía Tây mặt trời - những viễn vông dẫn con người ta đi mãi, đi mãi đến khi kiệt sức, đến chết vẫn mang theo như người nông dân Xibêri. Con người vẫn không ngừng tìm kiếm, cái gì ở phía Nam biên giới, phía Tây mặt trời, và không ngừng bị hủy diệt bởi chúng. Cuốn tiểu thuyết minh họa một cách sống động điều đơn giản trên.
2. "đừng kiếm một cô tình nhân quá nhàm chán. Khi chọn những phụ nữ quá nhàm chán, cuối cùng người ta cũng trở nên nhàm chán. Với một người phụ nữ ngu ngốc, người ta cũng trở nên ngu ngốc. Nhưng cũng không được quá xuất sắc. Nếu chọn một người quá xuất sắc, cuối cùng người ta sẽ không còn có thể lùi bước về phía sau được nữa. Và chính từ đó mà người ta sẽ lạc lối." (Phía Nam biên giới, phía Tây mặt trời)
3. Mình đọc Murakami như Hajime gặp Shimamoto-san.
Thao
Thứ Sáu, 8 tháng 8, 2014
Chủ Nhật, 27 tháng 7, 2014
Viết review cho một cuốn sách
Viết review cho một cuốn sách chẳng bao giờ là điều dễ dàng với mình. Với một cuốn tiểu thuyết dày thì lại càng vất vả. điều khó khăn nhất là hồi tưởng lại những cảm xúc thay đổi liên tục trong quá trình đọc, mà khi đọc mình tưởng như có thể ghi sâu vào tâm trí đến mức kết thúc cuốn sách cũng không quên được. đó là một sai lầm nghiêm trọng, vì cuốn tiểu thuyết chỉ mang lại một màu cảm xúc duy nhất từ đầu đến cuối thì không cần phải viết review làm gì.
điều khó tiếp theo là nhớ lại những trích đoạn tâm đắc trong sách. Mình không hiểu sao có người lại có thể vừa đọc vừa ghi chép lại những đoạn hay trong sách. Với mình, công việc đó sẽ làm cho quá trình đọc trở nên chán ngắt, như đang chạy xe trên cao tốc mà vấp ổ gà vậy. đến khi gấp trang cuối lại, thì giống như những kí ức cảm xúc, những đoạn tâm đắc đã trộn lẫn với nhau đến mức mình phải đọc lại lần thứ hai nếu muốn ghi chép lại. Mà việc đọc lại không phải bao giờ cũng làm được, khi mà số sách chưa đọc còn quá nhiều, mà cũng hứa hẹn hấp dẫn như hoặc hơn cuốn vừa đọc xong (thực tế có khi ngược lại).
điều khó tiếp theo là nhớ lại những trích đoạn tâm đắc trong sách. Mình không hiểu sao có người lại có thể vừa đọc vừa ghi chép lại những đoạn hay trong sách. Với mình, công việc đó sẽ làm cho quá trình đọc trở nên chán ngắt, như đang chạy xe trên cao tốc mà vấp ổ gà vậy. đến khi gấp trang cuối lại, thì giống như những kí ức cảm xúc, những đoạn tâm đắc đã trộn lẫn với nhau đến mức mình phải đọc lại lần thứ hai nếu muốn ghi chép lại. Mà việc đọc lại không phải bao giờ cũng làm được, khi mà số sách chưa đọc còn quá nhiều, mà cũng hứa hẹn hấp dẫn như hoặc hơn cuốn vừa đọc xong (thực tế có khi ngược lại).
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)